Image Image Image Image Image Image Image Image Image Image

Tôi Yêu Marketing | December 3, 2016

Scroll to top

Top

15 Comments

NHẬT KÍ SÁNG TẠO 117 – TÂM TƯ CỦA CHỮ

 photo james-victore.jpg

Tôi chưa bao giờ hối tiếc với lựa chọn trở thành Copywriter. Dồn hết những cái chưa vui vào trang nhật kí này để nhốt nó lại, sau này không than vãn gì nữa, thế thôi.

Người ta tiếc tiền với chữ. Ngồi thiết kế một cái hình, bạn sẽ dễ dàng nhận ngay vài trăm USD nhưng hiếm ai dám bỏ ra ngần ấy tiền cho một cụm chữ hay, sáng tạo và giúp họ bán được hàng lắm. Đọc, khen hay đó nhưng đến lúc tính giá trả tiền thì khựng lại ngay. Mỗi lần báo giá để làm freelance là y như rằng bị ép khủng khiếp, chỉ là chữ thôi mà, “thôi, đè nhân viên kêu nó viết, đọc xuôi xuôi là được”.

Cái chữ nó cảm tính quá, câu mà bạn cho là mướt thì người ta đọc lại thấy gồ ghề, cãi tới năm sau cũng chưa xong. Chưa nói đến yếu tố vùng miền, học vấn của người phán xét. Copywriter phải học thêm rất nhiều về quảng cáo, văn phạm để khi bảo vệ chữ của mình, có lý lẽ mà đem ra xài, cãi bằng cảm tính trên vấn đề chữ nghĩa thì cuối cùng chỉ có người trả tiền mới là người đúng mà thôi. Nói thế chứ mình không cấm người ta ngu được, bọn ngu lại thường hung hãn, ngu mà không hung hãn thì đã bị chúng nó đập chết từ lâu rồi. Vậy nên cảm tính cứ thế đập chết những con từ mà nó thấy không ưa.

Bạn sẽ trở thành nô lệ của chữ lúc nào không hay. Đi đâu cũng chăm chăm đọc chữ, thấy nó “kì kì” là tối về ngủ không được, ước gì có thể leo thang lên cái biển hiệu đó, sửa lại, bớt đi vài chữ cho nó thoáng đãng, hấp dẫn hơn. Bạn cảm thấy bực khi mấy người ta ghi mấy câu sáo rỗng và nhàm chán trên các tờ rơi, brochure bạn bị nhét vào tay, thậm chí trên cả hộp cơm trưa 20 ngàn đồng. Bạn không yêu nổi một cô nàng viết sai chính tả, dẫu trăm năm con gái người ta mới phạm lỗi một lần.

Bạn không hạnh phúc với những gì mình viết. Bạn biết nói hay trên những sự thật thì mới có thể chạm đến trái tim, khiến người nghe tin và yêu nhãn hàng hơn. Chủ của nó không nghĩ vậy. Phàm những con người nhân cách nhỏ bé luôn thích hô hào những điều đao to búa lớn, không trách, đó là bản năng tự vệ của con người, tôi cũng vậy, bạn cũng vậy. Trong một dự án viết tagline (slogan) cho một thương hiệu phân phối các đồ dùng nhà bếp cho mấy má mấy chị, định vị ghi rõ ràng trong brief là dành cho người thu nhập trung bình trở xuống, tóm lại là không phải hàng cao cấp, mua về xài cơ bản thôi. Tôi và các đồng nghiệp đã nghiên cứu, suy tính, brainstorm cả trăm bận mới ra những câu đơn giản, phù hợp với vị trí và cá tính của nhãn hàng, với đại ý là “Thương hiệu A – Luôn giúp bạn một tay”. Các Marketer kì cựu lâu năm trong ngành ấy nhất quyết không đồng ý, ép phải viết cho họ một cái gì đó hoành tráng hơn, “câu slogan phải ấn tượng, cùng với giá rẻ của mình thì người tiêu dùng mới thích chứ em, mấy câu này… thường quá!”. Kết quả cho ra là “Thương hiệu A – Tinh hoa hội tụ, đỉnh cao công nghệ”. Các bạn đừng đánh giá mấy câu trên là hay hoặc dở nhé, vì chưa muốn bị đuổi khỏi công ty nên sản phẩm và 2 câu ví dụ trên tôi đều phải sửa lại cho khác hoàn toàn với dự án thật, chủ yếu là cho bạn thấy những gì khách hàng của bạn yêu cầu bạn viết và những gì trong đầu của họ chênh nhau thế nào thôi. Bạn muốn làm Copywriter để viết, để sáng tạo cho nhãn hàng bạn yêu mến nhưng vào việc rồi mới thấy, bạn đang viết cho những người đang vận hành nhãn hàng đó mà thôi, bạn đang viết thuê, sáng tạo thuê cho họ, chấm hết. Sẽ có rất nhiều lúc bạn viết một câu thật hay nhưng không được mua vì Brand Manager ghét cái từ đó, vậy thôi, ổng đã ghét rồi thì dù nói thế nào đi nữa cũng phải đem về mà làm lại, người ta ôm nhãn hàng một thời gian là sẽ tự đồng hoá mình với nó, cho rằng họ là người hiểu nó nhất, không phải bạn! Như một chị đồng nghiệp từng khuyên “Thôi, người ta đã thích thì có một ngàn lý do để người ta thích, mà người ta đã không thích rồi thì người ta cũng có bằng ấy lý do để chê bai, đừng để bụng chi, nó sình lên thì mệt!”

Bạn không là chính bạn, khi viết quảng cáo, bạn phải đóng vai nhãn hàng. Nhưng người viết rất dễ bị tứ văn cuốn trôi đi. Xả chữ xuống trang giấy một hồi là lòi ra nguyên con giọng văn của mình. Thế là phải chỉnh chỉnh sửa sửa, rồi mệt mệt mỏi mỏi vì vừa viết vừa gồng. Cái cảm giác gõ chữ để kiếm tiền, để nói giọng văn của ai đó, nhất là những từ ngữ sặc mùi quảng cáo sẽ khiến bạn cảm thấy chán nản và… nhục con cá nục lắm.

Bạn không giỏi về hình nên dễ bị ức chế với những đứa làm hình. Ý tưởng của bạn ABC thế đó nhưng bạn Art Director làm mãi không ra, bạn không mó tay vào được vì đơn giản là bạn… không biết làm! Bạn biết nó không ổn, bạn biết nó chưa ra ý đâu nhưng đôi khi cũng phải “Ừ, cũng ok rồi!”

Làm chữ dễ và nhanh mà! Bạn hay bị ép deadline hơn làm hình vì… “viết mấy câu thôi mà em, ráng ịn ra mấy chữ cho chị trong chiều nay, gởi đại cho nó coi cũng được!”. Đại là đại thế nào? Copywriter không phải chỉ viết mà là vừa viết vừa nghĩ, chỉnh sửa. Đằng sau chữ là ý tưởng, là chiến lược, là mục tiêu, là danh dự của người viết. Muốn có chữ tốt bắt buộc phải có thời gian đẽo gọt. Một lần tôi đã hết sức tức giận với một bạn Account, đã 3 năm kinh nghiệm rồi mà đến nói với tôi thế này “Câu này client thích nè, nhưng nó 8 chữ lận, để lên billboard hơi nhiều, S. cắt nó xuống 6 chữ giùm nhé, 6 giờ có hàng được không? – Trời, giờ là 5 giờ rưỡi rồi, sao phản hồi trễ vậy mà anh cũng ok với deadline này nữa? – À, tại anh thấy em dành một buổi để viết, giờ cắt có 2 chữ thì cũng lẹ!”. Lâu rồi tôi mới có lại cảm giác muốn đè ai đó xuống, bóp cổ, khạc đờm vào miệng. Nó là câu chữ, không phải cái gì mà muốn cắt là cắt. Copywriter phải cầm lên lại bản brief, suy nghĩ lại từ đầu để viết ra cùng một ý đó nhưng chỉ dùng có 6 chữ, phải khởi động mọi dữ liệu thì mới chạy ra được kết quả khác. Lần đó, tôi bắt tay vào làm ngay thì cũng 7 giờ rưỡi mới xong, những câu viết ra hoàn toàn khác với những câu ban đầu, dĩ nhiên rồi!

Những người thân xung quanh sẽ tìm đến bạn mỗi khi họ mở một dịch vụ kinh doanh gì đó. Cái này nhớ thì kể ra cho đủ tụ vậy thôi, đôi khi giúp được người nhà thì cũng vui.

Trách nhiệm về ý tưởng là vô cùng nặng nề. Người ta luôn cho rằng bạn rảnh hơn Art Director nên bạn buộc phải có nhiều ý tưởng hơn, ý tưởng hay mới được nhé! Bạn là Copywriter nên ý tưởng phải thật sâu sắc. Ăn ngủ gì cũng mơ thấy idea. Nó cứ chập chờn, loạng choạng trong đầu bạn. Nó khiến bạn đi chơi cũng không vui, ôm ấp người thương nhưng lòng nặng nề đá cuội. Không khi nào tạnh nghĩ.

Đối mặt với những so sánh khập khiễng và giấc mộng điên rồ. Tôi sợ nhất là bên Account hay các khách hàng đưa ra những ví dụ mà 10 năm trời, copywriter mới viết ra được một câu như “Nâng niu bàn chân Vịt” hay “Tuy bạn không cao nhưng người khác cũng phải vén nhìn”. Người ta mê nó quá nên nghĩ là nhãn hàng của mình phải nói được những điều tương đương như vậy. Không có gì sai hay vĩ cuồng ở đây, họ chỉ không biết đằng sau những đỉnh cao ấy là cả sự đầu tư đầy chiều sâu của các Marketer và Agency vào thời điểm đó. Độ chín muồi của Copywriter cùng sự can đảm của các Marketer thì mới có những ý tưởng hay lạ lọt được ra ngoài. Các khách hàng của tôi thì muốn có những kiệt tác đó với deadline không đầy 24 giờ và một bản brief cho Agency sơ sài, một đứa sinh viên Marketing mới ra trường cũng chuẩn bị được.

Người ta luôn thấy hình trước và thường nhớ nó nhiều hơn chữ. Phỏng vấn năng lực của Copywriter khó hơn Art Director ở chỗ đó, nhìn vào một mẩu quảng cáo, cái đập vào mắt và tim bạn đầu tiên chính là hình ảnh, không phải chữ. Vậy nên đa phần khách hàng chú trọng hình ảnh nhiều hơn, vô hình chung tạo nên cái văn hoá xem nhẹ concept. Làm sao cho cái hình nó bóng bẩy, hoành tráng, bắt mắt nó mới khó, mới tốn kém tiền bạc và thời gian, chữ thì đơn giản hơn nhiều, thoắt cái là sửa lại được ngay ấy mà!

Bạn sẽ bị ức chế khi không tìm ra được từ phù hợp. Gọi tên một cảm xúc, một sự vật hiện tượng là việc không dễ như ta nghĩ. Chỉ khi bắt đầu viết sâu về một chủ đề, bạn mới thấy vốn tiếng Việt và hiểu biết của mình nghèo nàn đến thế nào. Ăn phở ngập họng từ nhỏ đến lớn nhưng chỉ khi phải viết về nó mới thấy luyện viết thêm mấy kiếp nữa chắc mới viết được như tuỳ bút “Phở” của Nguyễn Tuân. Muốn viết gọn, dùng ít chữ hơn thường phải vay từ Hán Việt, nhưng sẽ làm câu văn nghe già, thế mới khổ! Nên bạn không bao giờ cảm thấy đủ, bạn ngốn ngấu hết tất cả báo chí, lỗ tai vươn lên như ra đa để lấy từ mới vào. Một anh bạn của tôi thường than thở là mấy năm qua, anh chuyên viết cho thuốc lá và những cảm giác diễn tả cái sự đã khi hút các loại thuốc lá rất khó gọi ra. Và khi không có từ diễn tả cho sát thì chỉ còn cách viết dài dài để mô tả cảm xúc mà thôi. Càng làm bạn càng ước mình mù chữ cho nó sướng tấm thân. Tiếng Việt đang thay đổi và phát triển nhanh lắm, lục lại những tờ báo cách đây 7,8 năm thôi là đã thấy một tiếng Việt rất khác rồi. Dân gian liên tục cho ra đời những từ mới, hay có, nhảm nhí có nhưng phần nào lấp đầy sự thiếu thốn ngôn từ. Tréo ngoe thay, mỗi khi bạn dùng một từ là lạ, mới mới thì khách hàng của bạn lại giựt về 8 bước, cho là từ này sợ người tiêu dùng không hiểu, dù đó là nhãn hàng dành cho các bạn tuổi teen, đó là ngôn từ chúng dùng hằng ngày. Đừng thấy lạ lẫm khi những câu bạn thấy ngoài đường, cho teen mà cứ suốt ngày nhàm nát lỗ tai như “năng động / tự tin / sức sống / cá tính”, nghe không có miếng tuổi trẻ nào cả.

Làm copywriter có rất nhiều cái vui và cho bạn cơ hội đón bắt cuộc sống này đến tận cùng. Nó mãi là cái nghề hấp dẫn cho những bạn trẻ xem sáng tạo là lẽ sống của đời mình. Chỉ xin bạn cân nhắc những tâm tư trên trước khi đặt chân vào ngành quảng cáo. Đến với nó chỉ bằng tình yêu sáng tạo đơn thuần thôi thì hình như có gì đó… thiếu thiếu! Tôi vẫn đang tìm cách gọi tên “cái đó” ra khỏi lồng ngực, đó sẽ là một từ vô cùng đơn giản, tôi tin như vậy.



Comments

  1. :) bài này đúng tâm trạng quá chài luôn.
    “Bạn sẽ trở thành nô lệ của chữ lúc nào không hay. Đi đâu cũng chăm chăm đọc chữ, thấy nó “kì kì” là tối về ngủ không được, ước gì có thể leo thang lên cái biển hiệu đó, sửa lại, bớt đi vài chữ cho nó thoáng đãng, hấp dẫn hơn. Bạn cảm thấy bực khi mấy người ta ghi mấy câu sáo rỗng và nhàm chán trên các tờ rơi, brochure bạn bị nhét vào tay, thậm chí trên cả hộp cơm trưa 20 ngàn đồng. Bạn không yêu nổi một cô nàng viết sai chính tả, dẫu trăm năm con gái người ta mới phạm lỗi một lần.”
    “Tôi và các đồng nghiệp đã nghiên cứu, suy tính, brainstorm cả trăm bận mới ra những câu đơn giản, phù hợp với vị trí và cá tính của nhãn hàng, với đại ý là “Thương hiệu A – Luôn giúp bạn một tay”. Các Marketer kì cựu lâu năm trong ngành ấy nhất quyết không đồng ý, ép phải viết cho họ một cái gì đó hoành tráng hơn, “câu slogan phải ấn tượng, cùng với giá rẻ của mình thì người tiêu dùng mới thích chứ em, mấy câu này… thường quá!”. Kết quả cho ra là “Thương hiệu A – Tinh hoa hội tụ, đỉnh cao công nghệ”. “

  2. Jesus

    Từ thiếu đó là “Đánh đổi”

  3. Jesus

    Nghề nào cũng có mặt được và chưa được, quan trọng là nhìn thấy mặt được mà cố gắng thôi.

    Sướng nhất vẫn là sự ăn ý giữa “Client-Agency”. Muốn vậy thì Client cũng phải có người đã từng “mài đít-cà não” ra idea như Agency và Angecy cũng phải có người từng làm công việc mutitask chạy hụt hơi của Client. Vậy mới thấu hiểu được cái khổ của nhau mà thông cảm! Gu của Client và gu của người creative bên Agency phải giống nhau thì idea mới dễ duyệt được :lol:

  4. Như Như

    Anh S cho e dc email của a dc ko? E muốn gửi a email, nhờ a giải đáp một số vướng mắc tư tưởng của e về ngành quảng cáo. Cám ơn a. Hay là e post thẳng lên trang này?

  5. Như Như

    A Sơn em gửi emai qua FB cho a rồi, a có thời gian thì xem giúp e nha. Cám ơn a.

    Dưới đây là đoạn trích brainstorming về quảng cáo của cá nhân mình, welcome các bạn đọc và cho ý kiến. Ở góc độ nào đấy, mình thấy bản thân có phần suy nghĩ hơi phiến diện, nhưng chưa biết cách nhìn sao cho đúng. Mình mong muốn nhận được phản hồi từ những ý kiến trái ngược, từ những góc nhìn khác để mình có được cái nhìn đúng đắn hơn. Cám ơn các bạn.

    Đoạn trích nhật ký:
    1. Nhóm ngành đầu tiên: quảng cáo.
    Cũng vẫn là nguyên tắc cũ. Hãy trả lời 3 câu hỏi sau một cách chân thật từ sâu đáy lòng.
    Thích – giỏi – nhu cầu xã hội
    Bản thân có thích ngành quảng cáo không?
    Đã từng thích, hồi nhỏ thích lắm lắm. Nhưng càng ngày càng không thích, vì lớn lên bản thân không còn tin tưởng vào quảng cáo. Học bên ngành kinh tế và trải nghiệm thực tế qua 5 năm sống tại Sài Gòn làm cho bản thân mình thực tế hơn. Cụ thể là trong năm này, nhất là khoảng thời gian sau Tết bản thân càng cảm nhận mình trưởng thành lên khá rõ. Không còn vướng vấn cái kiểu nhìn việc, nhìn người theo kiểu bề nổi, bề ngoài nữa. Đó cũng là lý do một phần cho việc mình không thích quảng cáo. Với lại nhiều quảng cáo ‘bóp méo sự thật’ quá nên bản thân mình đâm e ngại, một phần mình sợ kiểu cách thổi phồng của giới truyền thông. Cũng có một phần mình cảm thấy quảng cáo không có lợi cho sự phát triển của trẻ nhỏ và những người sắp trưởng thành thật sự, quảng cáo gây nên sự ngộ nhận. Mà mình lại chán ghét sự ngộ nhận. Làm quảng cáo làm gì để đập dồn dập vào người tiêu dùng làm người ta phát hoảng, phát sợ: thấy quảng cáo là lập tức chuyển kênh, coi nhiều chỉ thêm chán. Trong hàng loạt quảng cáo, chỉ có 1 vài quảng cáo thật sự ấn tượng, còn lại là từ nhàm chán đến nhàm chán. Lỗi có thể là từ phía agency, nhưng không nhất thiết, lỗi có thể xuất phát từ bên phía clients. Clients là không vừa ý, là quảng cáo đó coi như xếp xó, bất kể hay dở ra sao.
    Với tư tưởng nửa tin, nửa ngờ như thế, thử hỏi bản thân ta, làm sao có thể dành trọn tình cảm cho quảng cáo, mặc dù trước đó đã từng yêu. Làm sao có thể ‘toàn tâm toàn ý?’
    (chắc những mẫu quảng cáo ta yêu hầu hết là quảng cáo của nước ngoài thôi)
    Những suy nghĩ này có phiến diện quá hay không?
    Đọc tôi yêu Marketing thôi, mai viết tiếp.
    Và một vấn đề khác nữa là vấn đề ‘sản phẩm yêu thích’ và ‘sản phẩm đối với bản thân là tốt nhất’. Ví dụ như từng đi làm cho Ân Nam, biết được Dalat milk là sản phẩm được giới chuyên gia nước ngoài đánh giá là sản phẩm thuộc nhóm ‘the best’ và đủ chuẩn để pha cappuccino, còn Vinamilk hay Long Thành đều không được đánh giá cao bằng. Như thế lập tức sẽ hình thành vào niềm tin, vào thái độ của mình là Dalat là nhất. Như vậy, bất kể quảng cáo ra sao, quảng cáo hay tung hô cho Vinamilk thế nào thì bản thân vẫn chỉ trung thành với Dalat thôi. Người ta thường có xu hướng thích những cái hơi hiếm hơn (VD Dalat chẳng bao giờ quảng cáo), nhưng quan trọng là vấn đề niềm tin đã được hình thành. Trót yêu những nhãn hàng: nước hoa phải là Channel, giày phải là Converse…thì những nhãn khác khó mà có cơ hội, bất kể là quảng cáo thế nào. Hoặc phải công nhận là Print Ads của Anh Văn Hội Việt Mỹ và ila ấn tượng thật, hay thật. Nhưng để chọn một nơi để rèn thêm IELTS cao điểm thì bản thân nhất định chọn một thầy quen biết và thật sự giỏi để học, quan trọng là niềm tin đã được hình thành. Hai trung tâm kia quảng cáo rất hay, nhưng nhà thầy mới là nơi tốt nhất, tiết kiệm nhất để học. Quảng cáo lúc này hấp dẫn lắm, tuy nhiên không thể làm thay đổi một sự lựa chọn.
    Hoặc giả sử bản thân rất không thích vài sản phẩm của Unilever vì đã sử dụng qua mà không hề thỏa mãn, hoặc bản thân sử dụng hàng hóa ở phân khúc cao cấp hơn (hàng nước ngoài chẳng hạn). Nếu đã không thích, không sử dụng thì bản thân làm sao có thể đủ công tâm viết cho nhãn hàng đó (mà không có thiên kiến nào), làm sao có thể lôi cuốn người khác ‘hãy dùng sản phẩm đi’ nếu bản thân không đời nào dùng và không muốn dùng.
    Vấn đề có viết giỏi hay không để bàn sau.
    Còn nhu cầu xã hội. Quảng cáo (nhất là TVC) đã qua rồi cái thời kỳ ‘đỉnh cao’. Không biết là quảng cáo có rơi vào thời kỳ ‘suy thoái’ hay chưa? Nếu quảng cáo bị suy thoái, không biết có thể chuyển qua làm biên tập film được hay không. Nhưng film Việt Nam nản quá, chỉ thích film TVB thôi. Còn hoạt hình chỉ thích những bộ cũ như Tom & Jerry hoặc Hãy Đợi Đấy thôi…Nhưng điện ảnh hay film truyện lại mang một tính chất khác, ở Việt Nam lại là vấn đề khác nữa. Ôi vẫn còn lung tung trong suy nghĩ và mù tịt về nước bước.

    • Gái ơi, anh ko có xài FB cả nửa năm nay rồi, có gì email cho anh: huynhvinhson1987@gmail.com
      Tâm sự của em anh hiểu, nhưng trả lời trên đây thì khó lắm, có gì gặp cà phê anh nghĩ sẽ vui hơn. Cứ email cho anh nhé!

  6. Như Như

    Xin lỗi mình phạm lỗi chính tả và sử dụng dư từ rồi :blush:

    ‘Email’ chứ không phải ‘emai’.

    ‘Clients không vừa ý’ chứ không phải ‘Clients là không vừa ý’. :sad:

  7. Như Như

    Dạ em gửi email cho anh ngay.

    Đọc reply của anh mà mừng rơn luôn anh ơi: được một anh Senior Copywriter hẹn cà phê trò chuyện quảng cáo nữa. Vui không thể tả anh ơi :biggrin: :biggrin: :biggrin: !

  8. Tram TYM

    “Lái” :biggrin:

  9. Thanhnicky

    Chuẩn….!
    tâm huyết đổ dồn vào từng câu chữ của nghề Copywriter :heart:

  10. Nhat Nguyen

    Anh @Sơn, cảm ơn anh vì đã có những bài viết vừa hài hước, vừa có ý nghĩa ,bài viết vừa chân thật vừa như là một bài tự sự của anh,cảm ơn anh rất nhiều vì các bài viết
    Bạn @Như Như : à mình không biết bạn bao nhiêu tuổi nên mình tạm gọi là bạn nha, mình rất thích đoạn trích từ nhật kí của bạn vì có rất nhiều quan điểm mình đồng tình như là sự chán ghét quảng cáo cho dù quảng cáo dù ít dù nhiều cũng vẫn được xem là một phần quan trọng trong marketing. Hi vọng rằng mình có thể trao đổi và hiểu hơn về quan điểm của nhau và có thể mình sẽ liên lạc qua facebook ha-bạn có thể search tool của facebook với tên là Sensus Seeker. Hiện tại thì chỉ có 1 người search ra kết quả là Sensus Seeker thôi là mình,nhưng bạn có thể khi add send message để mình confirm chắc chắn nha. Thanks bạn

  11. Như Như

    Nhat Nguyen: Cám ơn bạn Nhat Nguyen. Thật sự thì suy nghĩ của mình đối với quảng cáo rất khó gọi tên, hình như là một cảm giác phức hợp, kiểu như ‘vừa yêu vừa hận’ :silly: !

    Thích xem quảng cáo từ tuổi còn thơ.

    Lớn lên lại chán ghét quảng cáo, một phần chắc là do xu hướng, do ‘thời cuộc’, do suy nghĩ và cơ hồ một cái gì đó không rõ ràng. Do quảng cáo không đạt ‘chuẩn’, không đạt mức bản thân kỳ vọng nên mình chán ghét chăng?

    Nhưng nếu thật sự ghét quảng cáo đến thế, hàng ngày mình đã không dành thời gian lên này tìm bài (về quảng cáo)để đọc.

    Nếu ghét quảng cáo thật sự, mình đã không băn khoăn muốn bước vào nghề. Ghét là ghét, đâu cần phải cố gắng tìm lý do níu kéo bản thân ‘thật ra quảng cáo không tệ như bản thân đã nghĩ.’, rằng ‘bản thân phiến diện?’

    Mình tin rằng những người làm trong ngành quảng cáo hiện nay nhất định có một lý do nào đấy để gắn mình với nghề. Nếu không vì yêu, họ đã không chọn quảng cáo.

    Có quảng cáo mình thích, có quảng cáo mình không thích. Tuy nhiên phải công nhận là sự hấp dẫn của quảng cáo đã bị giảm đáng kể với bản thân mình, do ngày nay có quá nhiều thứ làm chúng ta phân tâm, có quá nhiều thứ (ngoài quảng cáo)thu hút chúng ta rồi chắng?

    Không biết là quảng cáo sẽ đi về đâu. Bản thân không dám chọn một nghề thể theo nếu mình không thể ‘toàn tâm toàn ý.’

    Rất vui làm bạn với Nhat Nguyen nha.

  12. Hải Nguyên

    Như Như sao lại chán ghét nhỉ?
    Thấy nó “ngã” và “nhàm” thế thì phải lao vào mà nâng dậy càng nhanh càng tốt chứ!
    Ai mà cũng liệng ra thì :angel: lại đứng ngoài mà ngắm anh Sam viết “Hero” cho Nutifood thôi. Người Việt mình đâu hết rồi?

  13. Như Như

    @ Anh Sơn:

    Vẫn nghĩ rằng việc gặp anh, anh Phương Hồ và chị Diệu Anh là một cơ duyên, là may mắn chứ không phải ‘just for fun’ :)

    Những câu hỏi em đặt ra ở bài ‘Tâm tư của chữ’ và trong những email trước gửi anh em đã tìm được câu trả lời (cho riêng mình) qua những lần gặp gỡ các anh chị.

    1. Quảng cáo ( đối với bên clients) là để bán hàng, còn đứng dưới góc độ người tiêu dùng quảng cáo chủ yếu là để mua vui. Người xem (audience) sẽ đem so sánh quảng cáo với rất nhiều thứ khác nhau (Facebook, clip ca nhạc, phim truyện, truyện…) xem có vui không, có thú vị không…Thú vị thì xem, không thì chê các kiểu.

    2. Hầu hết người tiêu dùng sẽ không vì mẫu quảng cáo hay mà thay đổi thói quen tiêu dùng của mình.

    VD: khi xem quảng cáo ‘Là con gái thật tuyệt’ của Diana, cảm thấy quảng cáo ấy là ‘đỉnh cao của nghệ thuật’ nhưng vẫn sử dụng Kotex.

    Thích quảng cáo ‘Ai mắt kính, giày độn…’ của Vinamilk nhưng vẫn uống Dalat Milk (vì thấy Dalat Milk ngon bổ hơn.)

    3. Quảng cáo là phụ trách về mặt truyền thông chứ không chịu trách nhiệm về sản phẩm.

    - Nếu một sản phẩm thật sự tốt và chạm đến trái tim của người dùng; và hơn nữa còn làm người dùng khao khát, mong muốn được sử dụng thì không cần quảng cáo lắm người dùng vẫn tìm mua (Các sản phẩm của Apple là một VD).

    - Nếu một sản phẩm tồi mà quảng cáo quá hay là cách nhanh nhất để tự sát.

    - Một sản phẩm vừa tốt, quảng cáo vừa hay là điều tuyệt vời.

    - Một sản phẩm không tốt nhất nhưng làm truyền thông tốt nhất có thể thắng đậm về Sales :)

    - Một sản phẩm mà có quá nhiều loại na ná như nhau thì thường phải tung tiền làm quảng cáo để mong người tiêu dùng nhớ tới (chứ không phải là yêu). Ngoại trừ những sản phẩm công nghệ cao (điện thoại, máy tính), xe máy thời trang, mỹ phẩm cao cấp hoặc sở thích cá nhân với một loại sản phẩm nào đấy (một loại chocolate chẳn hạn), người tiêu dùng KHÔNG YÊU những sản phẩm kem đánh răng, xà phòng, nước tẩy thông thường…Dùng thì dùng, có thể thích dùng, dùng vì nhớ tới chứ hiếm khi yêu. Người tiêu dùng không yêu Brands như những Brand Managers.

    4. Quảng cáo là sản phẩm của teamwork, chứ không phải chỉ của một cá nhân. Đằng sau một mẫu quảng cáo hay là tài năng của những con người tài hoa. Đằng sau những mẫu quảng cáo kém hay (do bị phía client chỉnh sửa nhiều quá) cũng có thể là công sức của những con người tài hoa.

    5. Một quảng cáo hay xuất sắc (đoạt giải thưởng cao về sáng tạo hoặc được người tiêu dùng xem nhiều, khen nhiều) sẽ không có ý nghĩa nhiều đối với bên client nếu không bán được hàng.

    6. Quảng cáo có thể nhắm vào đông đảo quần chúng nhân dân, nhưng cũng có khi chỉ nhắm vào những đối tượng cụ thể, đừng vội đánh giá một mẫu quảng cáo hay dở, hiệu quả, kém hiệu quả theo những tiêu chuẩn cá nhân. Công ty sản xuất sản phẩm đã tung tiền làm, họ có nghiên cứu kỹ thị trường, họ có lý riêng của họ. Hãy suy nghĩ Why they are doing what they are doing. Họ làm business, chắc chắn không quăng tiền qua cửa sổ.

    7. Bất kể nhóm nhỏ cá tính hay số đông nhạt nhòa có thích hay không, quảng cáo vẫn cần thiết cho hoạt động business. Quảng cáo đang và sẽ thay đổi nhiều. Đón đầu công nghệ là một cách hay. Bất kể truyền thống hay hiện đại, core value của quảng cáo vẫn là ideas.

    Blah blah blah…

    (Một vài đúc kết của em sau khi được trò chuyện với các anh chị.)

    P/S @ Anh Sơn:

    Vẫn chưa xác định được em và quảng cáo có chọn nhau hay không nhưng em cảm thấy mình biết về quảng cáo nhiều hơn khi gặp gỡ các anh chị. Và đó là một niềm vui rất lớn. Em không vì một bài báo lá cải mà thích hay ghét bỏ một ‘ngôi sao’. Nhưng em vì những bài viết chia sẻ chân tình của anh và anh Phương Hồ mà thích họp ‘Fan Club’ :P .

    Bất kể có gia nhập ngành hay không, I must admit that, em đã may mắn gặp được những gia vị lạ và đặc sắc trong ngành, trong đó có anh Sơn. Vẫn muốn đọc thêm nhiều bài viết của anh trên toiyeumarketing nữa, và chắc chắn rằng nhiều bạn trẻ mong bước chân vào ngành cũng muốn được chia sẻ. Cám ơn anh ^^.

Comment with facebook

comments

Submit a Comment