Image Image Image Image Image Image Image Image Image Image

Tôi Yêu Marketing | December 9, 2016

Scroll to top

Top

42 Comments

COPYWRITER – TÂM SỰ NGHỀ VÀ NGƯỜI

Photobucket

TYM đã gặp rất nhiều người ngộ nhận về nghề Copywriter “Viết 1 câu, ăn 1 năm” nên khi nhận được bài viết này từ anh Vũ TYM thì mừng rơi nước mắt. Bạn đọc TYM cùng nhau xem làm Copywriter sướng cỡ nào qua chia sẻ của anh nhé.

————————

Làm đĩ


“Làm đĩ” của Vũ Trọng Phụng viết vào năm 1936 trong một bối cảnh xã hội hỗn loạn Tây hóa, cùng với Số Đỏ, Lục Xì, Giông tố và những tác phẩm khác của ông như những thùng thuốc nổ quăng vào giữa xã hội thực dân lúc bấy giờ.

Những năm cấp III, theo ký ức của tôi, chỉ có một phần của “Số đỏ” được đưa vào giảng dạy trong các tiết văn, những buổi học ngáp dài ngáp ngắn với lời thao giảng ru ngủ của các thầy cô dạy văn, tuyệt nhiên chẳng để lại chút ký ức tốt đẹp của bọn học trò chúng tôi đối với các môn học dở hơi ấy. Cho đến khi thật sự vào đời thì chúng tôi mới tìm lại đọc những tác phẩm ấy dưới góc nhìn của mình, và tự tìm thấy những cảm nhận rất riêng với đôi mắt thích thú của mình.

Làm đĩ, xã hội xưa và nay không xem nó như một nghề nghiệp, mà chỉ cố gắng dùng mọi thứ xấu xa khác để gán cho nó những tội ác về mặt đạo đức trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng. Về mặt pháp luật, những gì liên quan đến “nghề” này đều bị cho là phạm pháp, là tệ nạn xã hội.

Trong bài viết này, tôi không định chia sẻ những khái niệm đạo đức ở đây. Là do tuần rồi, một agency (công ty cung cấp dịch vụ truyền thông/quảng cáo) gọi đến để phỏng vấn cho vị trí Copywriter. Và nhà tuyển dụng dễ thương ấy đã mở đầu câu chuyện phỏng vấn bằng việc nói về “nghề đĩ”.

Đối với những bạn có mong muốn làm việc trong ngành quảng cáo, hoặc ít ra nếu bạn muốn quan tâm thử xem dân quảng cáo thì làm gì, phong cách sống họ như nào, làm việc ra sao, hoặc muốn theo dõi xem một buổi phỏng vấn diễn ra theo trình tự nào, hoặc đơn giản chỉ tò mò xem có gì ở đây cho bạn đọc… dù gì đi nữa, cứ đọc và trao đổi bạn nhé. Tôi biết rằng những gì tôi viết ra đây sẽ giúp ích cho bạn ít nhiều.

Với một người bình thường, việc phát âm từ “đĩ” ra khỏi mồm cũng là một nỗi xấu hổ rồi, thực khó nhọc để dùng nó cho việc gì đó, có lẽ một vài bạn sẽ khó chịu, tôi rất xin lỗi về sự bất tiện này, nhưng chúng ta đôi khi muốn trưởng thành hơn, phải học cách thoát khỏi ngữ cảnh của những nguồn thông tin chúng ta tiếp xúc, bạn hãy thư giãn và loại ngay hình ảnh những cô gái đứng đường ra khỏi đầu mình, rồi tôi sẽ tiếp tục câu chuyện của mình.

Tôi đã quen với cách nói chuyện của dân trong ngành, đặc biệt là các agency quảng cáo. Nếu ngày nào đó mà người bạn đồng nghiệp của bạn trong agency không la làng lên “…Em mới bị 3,4 đứa khách hàng đè ra hiếp dâm”, “Đ.m sao lại có đứa ngu như thế…”, hoặc đại loại “Trời ơi, tôi muốn làm tình cho đỡ bất bình..” thì có lẽ ngày đó agency đó sẽ chết. Văn hóa giao tiếp đôi khi hơi “tục tĩu” nhưng căn bản chẳng gây hại cho ai cả, họ cũng chẳng có “làm tình” hay “hiếp dâm” ai cả, chỉ đơn giản la làng xả stress thôi mà, hoặc chửi thề để ý tưởng tìm về, he he.

Quay trở lại căn phòng phỏng vấn, anh Managing Director bước vào, đưa tay ra bắt rồi ngồi ngay vào việc, đầu anh không một sợi tóc, tay xăm trổ một vài hình nghệ thuật mà tôi chẳng kịp quan sát, xăm hình và đầu trọc thì thật sành điệu, tôi nghĩ thầm thế. Anh mặc chiếc áo thun và quần jean cũ mèm, giản dị. Sau khi tìm hiểu sơ qua, anh bắt đầu câu chuyện:

Em có một cái tên đẹp, chào người 4 họ không tên. Em có 2 phút để giới thiệu về mình, Lê Vũ là ai?”

Tôi cười, tôi không biết tên mình có đẹp hay không, tôi chỉ biết rằng anh đã đúng khi nhận xét về tên khai sinh của tôi, toàn là họ, bạn bè tôi cũng nói thế. Tôi chia sẻ về về công việc mình muốn làm, những tham vọng mà mình đang theo đuổi, và đi đến kết luận, “Lê Vũ chính là những gì anh ta làm được và là những gì anh ta muốn trở thành, con người em ở hiện tại là kết hợp 2 yếu tố đó.”

Có vẻ anh rất hứng thú với câu trả lời đó, anh hỏi tôi liền, “Tại sao em không giới thiệu em học gì, ở đâu như bao bạn khác?… Tôi chưa kịp trả lời, thì anh lại hỏi tiếp (vu vơ) “Ủa sao học Bách Khoa mà ra làm marketing/advertising? Vậy là làm trái nghề em hả?

“Dạ, không” – tôi nhanh nhẩu, “Có lẽ học trái ngành thì đúng hơn, do em tiếp xúc với môi trường marketing từ năm 2 đại học rồi anh ạ.”

Có một khoản lặng vài giây, rồi anh liền nghiêm túc hơn, bắt đầu “dằn mặt”:

“Không biết mấy anh chị đi trước đã gieo vào đầu các bạn trẻ những mộng tưởng gì về nghề copywriter này, mà hầu hết, anh gặp toàn các bạn trẻ tự cho mình là tài năng, lao động hời hợt, tưởng làm nghề quảng cáo thì phải ăn trắng mặt trơn, ngồi mơ mộng, tài năng thì cũng không, mà đam mê cũng không, rồi cũng chẳng biết đi về đâu. Làm gì có nghề nào “ăn trắng mặt trơn” phải không em?

Nghề nào cũng phải lao động bằng sức của mình, vinh quang được đổi lấy từ mồ hôi, nước mắt và cả máu. Copywriter không phải là một nghề dễ dàng, không phải muốn là làm, không phải ngồi suốt ở văn phòng để hưởng lương, không phải cứ viết là có thể đổi chữ lấy tiền.

Copywriter cũng giống như làm đĩ. Làm đĩ thì người ta dày vò thân xác mình, làm Copywriter thì nó dày vò, bào mòn đầu óc em, ít người sống thọ với nghề, nó không hào nhoáng như họ tưởng.

Mà cho dù có làm đĩ, cũng phải lao động bằng chính công sức của mình, coi như anh là Tú Bà đi, thì chẳng có Tú Bà nào muốn tuyển một con đĩ chỉ muốn ăn trắng mặt trơn nằm không hưởng đồng tiền? Và trong ngành này, anh đã gặp nhiều loại muốn ăn trắng mặt trơn, mơ mộng hão huyền, thiếu năng lực, thiếu cả đam mê, nói thật anh ngán các bạn trẻ tới tận cổ.”

Quảng cáo và nghề copywriter

Quay trở lại vấn đề, em quan niệm thế nào về quảng cáo?

Quan niệm của em là cho dù làm việc trong ngành nào đi chăng nữa, thì muốn lấy đồng tiền của thiên hạ, thì phải cung cấp giá trị tương đương, thậm chí còn hơn. Tiếp nữa, làm quảng cáo thì càng phải nói thật, quảng cáo không phải là nói láo ăn tiền, mà chính là cung cấp thông tin giá trị cho người tiêu dùng để giúp họ lựa chọn những sản phẩm có giá trị cho cuộc sống của họ….” (Nếu bạn nào đọc quyển Nghệ thuật bán hàng bậc cao của Zig Ziglar, ông cũng có quan niệm về nghề sale cũng tương đương vậy, bán cho khách hàng thứ họ thật sự cần, chứ không phải bán cho họ thứ họ mua về rồi lại vứt đi.)

Thấy anh mỉm cười và đỡ căng thẳng hơn, tôi có niềm tin là quan niệm của mình được chấp nhận phần nào. Anh gật đầu vỗ đánh đét trên mặt bàn, “Đúng!, những tưởng làm quảng cáo thì ăn nói lừa lọc, nhưng không! Người làm quảng cáo càng giỏi, càng phải nói thật, nói thật, thật đến mức người ta không thể tin nổi, đó mới gọi là quảng cáo đỉnh cao…

Cái khái niệm này nghe lạ quá, tôi thấy cũng có lý, lòng chợt nghĩ, về nhà ngẫm và tìm thêm tài liệu sau xem sao.

Copywriter là một nghề hết sức thú vị, nhưng cũng không ít trái đắng và cực nhọc.  Hôm nay em phải  thương bác nông dân vì cánh đồng bị sâu đục phá. Mai thương chị nội trợ không biết chọn loại bột nêm gì để nấu cho chồng một bữa ăn thật ngon. Mốt nữa, thì đứng đường để tìm nguyên liệu cho campaign về “nồi cơm điện”. Ngày khác nữa thì thì mua bao cao su về thổi bong bóng, cắn thử một viên thuốc trị bệnh trĩ thử xem có đắng không rồi tự hỏi tại sao người ta không dùng?

Có hôm, khách hàng gọi điện, bảo sao viết quảng cáo bia mà như viết quảng cáo sơn môi, viết kịch bản quảng cáo nước mắm mà tưởng bán nước hoa, viết bài ủng hộ từ thiện mà tưởng tuồng cải lương… Tại sao viết slogan cho nhãn hàng thời trang mà như quảng cáo cho Dừa bến tre, trái to trái nhỏ, 3 vòng bằng nhau?  v.v…”

Anh dừng lại ở đó, và bắt đầu lục lọi profile của tôi, chúng tôi trao đổi sơ qua thêm một vài thứ. Và ngồi thảo luận với nhau xem những tố chất gì cần cho nghề copywriter, trên quan điểm của anh, và anh khuyến khích tôi chia sẻ quan điểm của mình.

Tôi chưa dám chắc Copywriter có phải là một đam mê lớn nhất của mình không, nhưng tôi đã chuẩn bị cho công việc này hơn 2 năm nay, từ ngày còn làm freelance, cho tới việc tham gia vào một vài cộng đồng để viết bài gây dựng mối quan hệ và kiến thức. Và bởi đam mê là sự kết hợp của nhiều yếu tố về năng lực, sự công nhận, niềm yêu thích và cả thời gian nữa.

Chúng tôi thống nhất với nhau, dân quảng cáo phải sáng tạo song song với đam mê, tức là phải đam mê sáng tạo, và sáng tạo ra đam mê, nếu không , khó mà sống thọ trong nghề, không yêu nghề, thì không thể sáng tạo, không biết sáng tạo, sao mà yêu nghề.

Tiêp theo, những CW trẻ tuổi có đầy đủ đam mê và tài năng, thì lại thiếu một “bộ bí kíp”, đó là lòng trắc ẩn, sự nhạy cảm, tinh tế cần thiết kết hợp với khả năng quan sát nhạy bén. Những điều đó hoặc là không có ở một người, hoặc là đi kèm với nhau đủ bộ ở  một người. Đây là một yêu cầu giúp cho người làm quảng cáo kiếm được những nguyên liệu trong cuộc sống để tạo nên những tác phẩm sống động và hiệu quả.

Nhà tuyển dụng yêu cầu tôi lấy ví dụ thực tế từ bản thân để chứng minh điều đó. Tôi chẳng biết kể gì, việc nhớ lại một câu chuyện kể chứng tỏ mình sáng tạo, tôi bí. Tôi lấy làm liều, kể cho anh nghe câu chuyện về Gấu trúc Po trong Kungfu panda. Một câu chuyện về ước mơ, về những triết lý của người Trung Hoa ẩn sâu trong từng lời nói, diễn hoạt của nhân vật, định nghĩa về định mệnh, sự khó khăn trong cuộc sống và biết cách vươn lên thế nào từ chính bản thân mình. (có lẽ cần một buổi educine mới nói hết được).

Anh có vẻ khoái, anh liên tục thể hiện cái khuông mặt ánh lên những tia nhìn thú vị như một đứa trẻ khám phá những điều mới, những gì chúng tôi trò chuyện tự dưng trở nên sống động hơn bao giờ hết, có lẽ anh cũng có những triết lý kinh doanh hay triết lý sống gần như thế, vậy nên anh thích thú.

Anh bảo anh đã đọc blog của tôi và thấy làm thú vị, anh hỏi tôi nếu nhìn một người có đoán được MBTI của người đó không, tôi bảo, hãy kể cho tôi nghe về những thói quen trong công sở của anh, tôi mới có thể đoán tương đối gần đúng, còn nếu không biết gì về đối phương mà đoán qua mặt mũi tướng tá, chắc chỉ có nhân tướng học mới có thể làm điều đó, mà nhân tướng học thì cũng chưa chắc là đúng. MBTI phải dùng một bài test kiểm nghiệm mới nên kết luận.

Anh hỏi tôi có biết 7 loại hình trí thông minh không, tôi bảo thực ra có hơn 300 loại hình thông minh lận, nhưng 7 cái là căn bản nhất để nhận biết các loại khác. Anh bảo tôi liệt kê những loại hình tôi có, tôi bảo  (1) logic – toán học, (2) Ngôn ngữ, (3)  Nội tâm. Tôi bảo, tôi không nhớ hết, “nhưng em còn biết chơi tốt guitar, về giọng hát cũng không tệ, có thể nói em có được lợi thế về mặt âm nhạc, nên em sẽ liệt kê nó vào cho thêm phần hoành tráng cho câu trả lời”.

Có vẻ “Nhà tuyển dụng” rất thích thú với cây guitar, anh hỏi rất kỹ tôi đã học bao lâu, tự học hay học thầy, việc chia sẻ thông tin tự học guitar làm anh rất ngạc nhiên, có lẽ tự học một nhạc cụ đối với một số người là cực kỳ khó khăn, tôi biết, vì tôi cũng đã thử tập Sáo trúc, kết quả chẳng đâu vào đâu cả.

Anh hỏi cả dòng nhạc tôi nghe, cũng may mắn tôi cũng biết nghe nhạc chút đỉnh và kịp giới thiệu cho anh dòng Slow rock, Ballad, Golden-Pop music (thường gọi là nhạc bất hủ), Power, tôi không biết tí gì về nhạc Việt, chỉ biết Nhạc Trịnh lời ca đẹp, khoái giọng Bằng Kiều, Lê Hiếu, Phi Hùng và ghét phải BỊ nghe “Chàng khờ thủy chung” hay đại loại là ”Người ấy và anh em chọn ai”.

Anh hỏi,”em nói em rất nữ tính phải không? Đó là anh đọc trên blog của em”. Tôi cười, bảo bài trên blog là của một anh copywriter khác viết. Anh cw đó chia sẻ là làm nghề quảng cáo nên nữ tính để thấu hiểu được cảm xúc của chị em phụ nữ, để có góc nhìn tổng quát về cuộc sống, hiểu nhiều hơn về nhu cầu của phái đẹp, từ đó cho ra những mẫu thông điệp mang lại hiệu quả cho chiến dịch của mình. (thật ra thì tôi thích vô tính hơn để khỏi phải vướng bận chuyện tình cảm).

Anh bảo sống mà không yêu thì thật chán, anh hỏi tôi đã yêu ai chưa. Tôi bảo tôi ĐÃ TỪNG yêu, và có lẽ là đang yêu. Anh bảo tình yêu giữa nam và nữ luôn đẹp nhất, tôi cười, tình yêu thì đẹp, người đang yêu cũng đẹp.

“CD (Creative Director – Người mà CW phải làm việc chung nhiều nhất) là người Mỹ, em sẽ ”ăn nằm ngủ nghỉ” với người này như vợ chồng, hiểu rõ tính tình của nhau, làm việc về ý tưởng nhiều nhất cũng với CD…”

Tôi cũng đã biết trước mình phải làm việc với CD liên tục như hình với bóng, nhưng quả thật nếu là người Mỹ thì thiệt là ngại, tôi đành bảo thật, English giao tiếp của tôi không tốt, không quen. Anh hỏi, “bao lâu thì em có thể cải thiện vấn đề đó, ít ra cũng trình bày ý tưởng của mình, hoặc bảo vệ ý tưởng của mình được?”.

Tôi không sure lắm, nhưng làm liều, bảo là dưới 2 tháng là hiểu. Anh có vẻ cần một lý do gì đó thuyết phục hơn, thế là tôi bảo,”…thực ra nội dung khi giao tiếp, chỉ có 7% về mặt ngôn từ tạo ra ý nghĩa đoạn hội thoại, còn lại hơn 35% là giọng điệu, hơn 55% là ngôn ngữ cơ thể, vậy nếu em chưa làm cho CD hiểu, thì em sẽ học múa cột, múa lửa, múa lân, em nghĩ rồi CD cũng hiểu…” (cũng may đã được học điều này từ trước để còn mà trả lời những câu hỏi khó đỡ).

Anh bảo là rất thú vị, CW là một nghề rất kén người , vừa đòi hỏi tinh tế nhạy cảm, vừa cần phải nam tính vừa cần phải nữ tính, vừa phải suy nghĩ logic mà vừa phải mơ mộng tưởng tượng…. Những thứ đối lập ấy cần dung hòa trong một con người để giúp khách hàng có được những thông điệp truyền thông thật ấn tượng và mang lại hiệu quả.

Chúng tôi cùng nhau vẽ ra những tố chất căn bản cần thiết của copywriter, nếu thiếu những điều đó, chắc chỉ có thể làm khá, chứ đừng nói đến chuyện trở nên xuất sắc trong nghề.

Với những bạn nào yêu thích nghề quảng cáo, bạn có thể khởi đầu bằng việc dùng google để search những job description về vị trí mà bạn mong muốn sau này làm, từ JD đó, bạn sẽ biết được là mình cần bổ sung những kỹ năng gì, học hỏi thêm những kiến thức gì. Tuy nhiên, đó chỉ là bề nổi, điều quan trọng là bạn phải xác định từ đầu như tôi đã đề cập ở trên, không có nghề nào dễ dàng cả, bạn cần khả năng, tố chất, và cả đam mê nữa, hãy để đam mê dẫn dắt bạn, đừng để vẻ bên ngoài của nghề nào đó dẫn dắt bạn, điều đó không an toàn đâu.

Đây là buổi phỏng vấn dài nhất mà tôi từng tham gia, với 3 tiếng 30 phút, và có những điều thú vị khác mà tôi tạm thời chưa nhớ ra hết để chia sẻ với bạn.

Khi tới dự phỏng vấn, bên nhà tuyển dụng cũng có thể sẽ kiểm tra bạn qua một bài test viết slogan, một kịch bản TVC (Television Video Commercial – lượt dịch là video quảng cáo) hoặc một câu headline nào đó v.v.. Bài test của tôi là 3 slogan cho một cái print ad về thuốc tây và một kịch bản TVC về condom.

Có không những đam mê bất tận?

Đây là câu cuối cùng tôi đã được chia sẻ và tôi chia sẻ lại với các bạn, tôi nghĩ nó rất có ý nghĩa và quan trọng. Anh MD bảo tôi, “anh thấy em có đầy đủ năng lực, và tố chất của một người làm CW. Thôi đừng mộng mơ nữa, phải mất bao nhiêu năm chuẩn bị nữa em mới dấn thân vào nghề này? Không bắt đầu thì còn mộng mơ đến bao giờ? Hãy bắt đầu, hãy dấn thân, hãy hành động, đừng đợi chờ.. Quan trọng là em có tin là mình làm được hay không?”.

Bạn đừng đợi đam mê tới rồi mới làm, làm đi, rồi đam mê sẽ tới.

Bạn đừng đợi cơ hội tới rồi mới làm, làm đi rồi cơ hội sẽ tới.

Bạn đừng đợi tài giỏi rồi mới làm, làm đi, rồi bạn sẽ tài giỏi.

Bạn đừng sợ và không làm, bạn làm đi, không làm gì mới là thứ đáng sợ nhất.

Bạn còn đợi bao lâu nữa, thôi đừng mộng mơ nữa, cứ can đảm dấn thân thôi.

Bạn sẽ không chết đói.

Bạn sẽ không cô đơn.

Bạn sẽ không thất bại, thất bại là không làm gì cả.

Muốn được hoa hồng, thì phải biết chịu đau vì gai.

Muốn được người đẹp, hãy giành lấy giang sơn để đổi lấy người đẹp.

Bạn muốn giang sơn hay người đẹp? Tùy bạn thôi, đã ai nói với bạn là bạn có thể có cả hai chưa?

Đánh “liều” với đam mê, thay vì có thể làm công việc cũ với sự an toàn cao? Đời mà, cứ trải nghiệm thôi, người đẹp rồi cũng sẽ tới, giang sơn rồi cũng sẽ tới. Bạn sẽ nói với người đẹp rằng, “Đây là giang sơn anh theo đuổi đam mê mà có được, em có biết, tình yêu là một dạng của đam mê, và em là đam mê của cả đời anh…”

Bạn sẽ không nhường người đẹp và giang sơn cho bất cứ ai đâu, đúng không?

Lê Vũ’s blog – 05/11/11

p/s: Buổi interview là có thật nha mấy bạn, trong bài viết tôi dùng hơn 40% nội dung từ buổi interview. Anh MD không có thành kiến hay ác ý gì về chuyện “cô gái đứng đường cả”, anh ấy chỉ lấy ví dụ thế thôi, mong bạn đọc không hiểu lầm :) .

Lược dịch:

*Copywriter: Người viết quảng cáo.

*Creative Director: Giám đốc sáng tạo (chữ Director thực ra có nghĩa khác hơn, nghĩa “đạo diễn” sẽ dễ làm cho bạn hình dung công việc của CD hơn).

*Agency: Công ty cung cấp dịch vụ truyền thông, quảng cáo.

*Freelance: công việc tự do, bán thời gian, thời vụ v.v…

*Job Description: Bảng mô tả công việc

Vũ TYM



Comments

  1. Bài viết rất thật và sâu sắc về copywriter, đọc phê quá

  2. He he,

    Thanks Sơn, em nhanh quá :) ). Anh vẫn sợ bà con shock văn hóa.

    Cheer!

    • TYM dạo này đang theo hướng nội dung hở hang và gây sốc anh ơi haha

  3. Hoang Uyen

    “Hãy bắt đầu, hãy dấn thân, hãy hành động, đừng đợi chờ..”
    Em rất thích câu này.
    Bài viết hay quá

  4. Ruby

    Hay quá, đọc xong người lặng đi chút xíu, nhất là đoạn đam mê ấy. Thanks anh Lê Vũ.

  5. Thanhnicky

    Đã từng đọc bài này ở Blog của anh Vũ, bây giờ đọc lại vẫn thấy hay hay thế nào i’ :)

  6. Trang

    Hay quá. Đọc phê. Đọc đến kì hết, ko dứt ra đc lun í chứ ^^ :cheerful: :biggrin:

  7. Trang

    à.cho em chôm để qua fb share để lâu lâu lấy ra đọc nghen

  8. Lil

    Thanks for sharing…

  9. Suxu

    Bài này hay quá. Ngôn ngữ đúng là có trần tục và gây shock vì một cách viết và tư duy đầy cuốn hút. “Bạn còn đợi bao lâu nữa, thôi đừng mộng mơ nữa, cứ can đảm dấn thân thôi.” :heart: Like it. Tks anh Lê Vũ vì sharing này.

  10. Phuong Chi Nguyen

    Em thì lại thích người thật việc thật thế này :D cơ mà hình ảnh so sánh tượng hình như vậy chắc không làm ai đó shock văn hóa đâu :P marketer phải giữ tư tưởng mở chứ hehe :P

  11. Tram_TYM

    …ngẫm

  12. Len

    Thanks!Bài hay quá ạ^^

  13. Muốn có người đẹp hay có giang sơn! Great!

  14. Tien Nguyen

    Thế là có thêm 1 chút góc nhìn lý thú về marketing. Rất cảm kích bài chia sẻ này của anh tác giả :D .

  15. DTH

    Bạn đừng đợi đam mê tới rồi mới làm, làm đi, rồi đam mê sẽ tới.

    Bạn đừng đợi cơ hội tới rồi mới làm, làm đi rồi cơ hội sẽ tới.

    Bạn đừng đợi tài giỏi rồi mới làm, làm đi, rồi bạn sẽ tài giỏi.

    Bạn đừng sợ và không làm, bạn làm đi, không làm gì mới là thứ đáng sợ nhất.

  16. ngocpx

    Cảm ơn anh Vũ nhé
    Đọc và ngẫm dc nhiều thứ lắm
    Just do it! :D

  17. Bài này chất quá Vũ ơi….kaka…thik cái anh “đầu trọc cóa hình xăm” nhất :D

  18. Hapokugrin

    Cám ơn chủ blog đã chia sẻ bài này, nhưng mà cho em xin comment cái nội dung “hơi” không liên quan tới chủ đề:
    đó là việc dùng từ Tiếng Việt ah, quan điểm của em là em rất gét phải BỊ nghe những từ như ở trên anh chủ blog đề cập về cách dùng từ của agency quảng cáo gì đấy. Thay vì nói như thể mình BỊ người khác tác động, tại sao không chọn 1 cách nói khác để vốn TV mình phong phú đa dạng hơn. Cho em nói thẳng, em thấy print ads bây giờ không siêu này cũng siêu nọ = có vẻ vốn từ nó hem có đa dạng cho lắm nên hết từ để miêu tả cái sự vượt trội của sản phẫm. Chút ý kiến comment về giao tiếp bằng Vietnamese!

  19. briver

    Bài này đọc xong, em hơi sốc!phải nói là rất sốc, cảm giác rất tuyệt vời.Bình thường cũng rất dị ứng với những từ “..” lắm nhưng đọc xong bài này, có một góc nhìn nữa đối với CW đã là tiếng việt thì không từ nào là không thể dùng được, vấn đề là ta dùng nó như thế nào, và có dám dúng hay không thôi.
    Ngưỡng mộ anh ” 4 họ không tên” lắm lắm trong buổi phỏng vấn. hihi.
    Thông tin của anh rất bổ ích và thú vị.

  20. Anh Sơn ơi, bài việt thật tuyệt anh ạh, TYM luôn có những bài rất chất, chúc mừng anh. :heart:

  21. Thuy Nuong

    Cảm ơn TYM đã chia sẻ…

  22. loannguyen

    Thanks anh Vũ

  23. thuybinh

    Great! Cảm ơn anh Vũ. Đọc xong tôi thấy khí thế ngút giời. Thôi, đi làm vài điều gì đó đây… :happy:

  24. Tram Nguyen

    Ngôn từ dùng diễn tả quá đỉnh ! Phục ^^

  25. bcth

    những câu kết rất tuyệt ! Thanks Vũ

  26. phuc

    hay thật a Vũ ơi! e cũng sắp vào nghề rồi đây!

    • Ráng lên Phúc nhé

  27. Lâu mới ghé dzô thấy bà con comment thú vị quá!

    Thanks much! :biggrin:

    Cheer!

  28. Key

    Đọc mấy bài chia sẻ của anh xong, tự hỏi: ” Sao Gió lại truyền được Lửa nhở????!!!! Thanks anh Vũ rất nhiều!!! :happy:

  29. Gardenia2803

    Đọc nghe shock văn hóa vầy nó mới thấy đã và thấm! ^ ^

  30. Nhu

    Lần đầu tiên ‘leave a comment’ trên website. Bài viết chân thật, sâu sắc ý tưởng và hay tuyệt vời. Bài viết này không chỉ dành riêng cho những ai yêu Marketing, mà cũng rất đáng tham thảo đổi với những ai đang cố đi tìm ‘passion’ thực sự của mình. Cám ơn người viết bài quá hay!

  31. Trang Vũ

    đọc xong thấy cảm xúc của mình có lên có xuống. Thích câu này của anh “hãy để đam mê dẫn dắt bạn,chứ đừng để cái vẻ ngoài của nó dắt bạn đi”. ^^ :kissing:

  32. Lần đầu tiên biết về nghề copywriter. Mình đi theo con đường khác. Nhưng mình giống những copywriter đó là niềm đam mê.
    Cảm ơn bạn bài viết rất hay

  33. Nhung

    Đọc là em biết em không làm được cái nghề gian khổ này rồi, nhưng vẫn có những cái khác để đam mê. Cảm ơn anh đã chia sẻ :wub:

  34. Bài rất chất. Cảm ơn Lê Vũ

  35. Cảm ơn mọi người đã cùng lắng nghe và chia sẻ.

    Chúc các anh chị em luôn tràn đầy năng lượng và minh triết.

    Lê Vũ
    http://ilevublog.com/
    http://www.facebook.com/levu.creative

  36. Nghề này hiện nay tuy là khá mới mẻ, nhưng độ hot thì ko cần phải nói. Có rất nhiều bạn trẻ cũng đang tự hỏi công việc cụ thể của nghề này làm gì, tính chất công việc ra sao ?

    Qua bài viết này thì chủ topic đã chia sẻ rất chi tiết và ấn tượng, đi đúng vào tâm lý nhu cầu của những ai đã, đang tìm hiểu về nghề Copywriter. Hy vọng sẽ được đọc thêm nhiều bài viết như thế. Thanks for share

  37. Crazy

    Làm một copywriter – dù freelance hay fulltime, tuyệt đối không được mắc lỗi chính tả. Bài viết có những câu mắc lỗi chính tả theo phát âm vùng miền. Bạn nói bạn trải qua những buổi phỏng vấn gắt gao và chia sẻ bài viết cũng có ích, theo cái nhìn từ bản thân về nghề và qua một buổi phỏng vấn 3h30 phút. Xin thưa không hẳn người đã phỏng vấn bạn đã không đưa ra những nhận xét, quan điểm về công việc và nghề copywriter một cách không phiến diện .Tôi thì tôi thích câu nói của chính tôi viết chứ không mượn của những ai đó: “tôi chỉ thấy và bị thuyết phục với cái mà anh chứng minh anh đã, đang làm được, còn lý thuyết, hoạt ngôn chưa nói lên được gì cả”. Trong bài viết, dị ứng nhất là bạn ví người copywriter = làm đĩ. Phản cảm và sai hoàn toàn. Vì nếu ai đã từng trải nghiệm, được thử lửa và được “hành hạ” bởi nghề này tầm 5 năm rồi sẽ có cái nhìn khác bạn. Có một số đoạn bạn viết cũng ấn tượng. Chưa chắc viết blog hay, viết báo hay, viết truyện hay…đã có thể làm một copywriter giỏi. Dù sao cũng like cho những ý kiến và bài viết, nhìn nhận của bạn về nghề mà bạn đang theo.

  38. Tuyền_izumi

    Có lẽ anh/chị Crazy thuộc thế hệ 7x hay 8x đời đầu. Em đồng cảm với ý kiến của Crazy nhưng điều gì cũng có nhiều khía cạnh, nên chẳng thể khẳng định điều gì là hoàn toàn sai, hoặc điều gì hoàn toàn đúng.

    Theo em thì bài viết đã viết rất đúng nhóm đối tượng mục tiêu mà Tôi Yêu Marketing đang nhắm đến. Là một người thuộc 8x đời giữa, thì em thấy rằng bài viết này đã “Cháy” rất đúng, “Gãi” rất “đã”. Một bài viết mà dù hay, dù đúng đến đâu nếu không có được sự đồng cảm của người đọc thì chắc chỉ có cất tủ. Chờ đó!

    Dù bạn là ai thì vẫn hãy cố lên nhé Lê Vũ. Tác phẩm “Làm đĩ” ngày xưa cũng không nhiều người chấp nhận nhưng nó vẫn “cháy” mãi.

    Em xin lỗi Crazy, em là dân marketing (brand), nên chắc phát biểu có nhiều điều chưa phù hợp anh.

  39. Nguyễn Thủy

    Bài viết hay quá anh ạ! Em mới tốt nghiệp, một trường cũng bình thường, không mấy danh tiếng và vừa nhận được việc làm đầu tiên, công việc của em là Content witer cho 1 Agency, cũng bà con họ hàng với Copywriter. Lúc phỏng vấn các sếp không hỏi em nhiều như anh, họ hỏi lòng vòng sau đó giải thích công việc và kết thúc bằng 1 câu ” Em nghĩ mình làm được không?”, em trả lời “Em không chắc, nhưng em thích viêt lách.” Em thích viêt lách là thật, nhưng em lại chưa bao giờ làm gì để chứng tỏ em thích viết lách cả. Không blog, không báo, không có gì nhiều ngoài vài bài thơ em tự sáng tác khi còn đi học. Khi phỏng vấn, em nghĩ chỉ nên nói những gì em có thể làm, em không phóng đại về bản thân mình, em nghĩ chân thật là cách tốt nhất để có được 1 công việc phù hợp với mình. Lúc về em có hơi buồn, em đang rất cần việc và em nên cho họ thấy nhiệt huyết của em, dù chỉ là “thích”. Thế nhưng em lại đáp lại bằng 1 câu quá hời hợt. Thật bất ngờ, ngay chiều hôm đó em nhận được lời mời làm việc của họ. Em bắt đầu được 3 ngày rồi anh ạ và tự hỏi em thích nhưng có đủ đam mê? Một thoáng bối rối nhưng em nghĩ thay vì ngồi đắn đố suy nghĩ, tại sao em lại không tự tìm đam mê cho mình? Em thích rồi em sẽ yêu, biết đâu được, yêu đắm say và đầy đam mê, em còn trẻ và hãy cứ trải nghiệm. Cám ơn 1 câu được trích từ trong bài của anh: “Bạn đừng đợi đam mê tới rồi mới làm, làm đi, rồi đam mê sẽ tới.” Em sẽ làm, làm để tìm thấy đam mê của mình! Biết đâu được một ngày nào đó, ta gặp được nhau trên cùng một con đường? Cám ơn anh rất nhiều!

Comment with facebook

comments

Submit a Comment